Thursday, January 28, 2016



Từ 280 triệu, sau 12 năm tôi đã có 4 căn hộ ở TP HCM

Với phương châm "lấy mỡ nó rán nó", từ lần đầu mua nhà vào năm 2004, sau 12 năm, chị Sao Khuê đã có 4 căn hộ.

Nhờ có chiến lược khi mua nhà, đầu tiên mua căn vừa sức, không vay mượn quá nhiều để ở; khi đã có nhà ở thì bắt đầu mua những căn nhà sau theo phương châm "lấy mỡ nó rán nó", tức là nhà có thể cho thuê để tạo ra tiền... gia đình chị Sao Khuê đã có trong tay bốn căn hộ tại TP HCM. Dưới đây là chia sẻ của chị:
1. Mua nhà lần đầu: chỉ nên mua vừa tầm tay, không nên vay mượn ngân hàng quá nhiều
Lần đầu mua nhà, năm 2004, tôi chỉ có khoảng 280 triệu. Số tiền đó không thể mua gì ngoài căn hộ chung cư cũ nát ở Thanh Đa, giá lúc đó 320 triệu. Từ Thanh Đa sang quận 1 không quá xa, chỉ là hơi ngập nước. Vì thế khi mua, tôi cẩn thận chọn ở nơi không ngập. Ít tiền, nhưng tôi được ở gần nơi làm việc, dân cư nhộn nhịp, tôi mừng lắm rồi.
Khi mua, tôi vay ngân hàng vừa để trả tiền nhà còn thiếu (40 triệu) vừa sửa chữa lại nhà (30 triệu). Sau một năm cố gắng dành dụm, tôi trả hết nợ.
Chung cư Thanh Đa cũ kỹ lắm. Tôi tham khảo mấy ông bạn, mấy ổng nói "nhìn cũ nhưng ở dư sức hơn 10 năm nữa". Vậy là tôi an tâm, tôi dự định chỉ ở đến 5 năm là cùng. Tôi nhờ người bạn là kiến trúc sư sửa nhà giúp. Căn nhà rất đẹp và tiện nghi, ai bước vào nhà tôi đều ngạc nhiên trước sự khác biệt giữa bên ngoài và bên trong. Nhà đẹp nhưng giản dị chứ không phải cầu kỳ, đắt tiền. Tôi sống tiện nghi trong chung cư Thanh Đa vài năm, sau đó, tôi bán được giá 800 triệu vào năm 2008.
2. Căn nhà thứ 2: Vận dụng nguyên lý "đầu tư vào tài sản chứ không phải tiêu sản"
Vào năm 2006, tôi đã để dành được khoảng 300 triệu, tôi đặt cọc mua căn hộ HL ở quận 8, giá 820 triệu. Quận 8 là khu dân cư phát triển đã lâu, từ trước 1975, lúc này đã mở thêm nhiều cầu, lưu thông vào quận 1, quận 5 và quận 6 đã nhanh hơn nhiều. Chung cư ở ngay khu trung tâm hành chính của quận 8, gần trụ sở UBND, tòa án...
Nhiều người khuyên tôi dồn tiền mua một căn nhà mặt đất luôn nhưng tôi nghĩ, nhà chỉ có 2 vợ chồng và một con, mua nhà mặt đất giá cao, tốn tiền xây/sửa 2 - 3 tấm. Rồi chi phí điện nước, bảo quản... tốn kém. Chi phí ở nhà đất rất cao (tính trên tổng số vốn bỏ ra). Vốn đầu tư cao mà chưa chắc thoải mái hơn, an toàn hơn. Hơn nữa, ở nhà đất không an ninh bằng chung cư. Ở mặt phố thì ồn ào, bụi bặm, ở hẻm thì chật chội, ẩm thấp. Chưa kể tôi rất sợ chuột, gián. Thế nên tôi không mua.
Tôi quyết định chỉ ở chung cư nhỏ gọn, tiện nghi, sạch sẽ mà chi phí thấp. Số tiền còn lại, tôi tiếp tục đầu tư vào một căn chung cư nữa thì mới đẻ ra tiền được. Khi bất động sản không đẻ ra tiền mà lại tốn chi phí bảo dưỡng thì lúc đó nó không còn là tài sản mà là tiêu sản. Tôi hay đọc các sách dạy về quản lý tài chính nước ngoài, thấy đúng nên áp dụng.
Dọn nhà về HL, tôi cho thuê căn chung cư Thanh Đa trong 2 năm. Nhà Thanh Đa của tôi rất đẹp và tiện nghi, ai cũng thích, nên lúc đó, giá thuê trung bình ở Thanh Đa là 4 đến 4,5 triệu/tháng, tôi vẫn cho thuê được 6 triệu/tháng. 
Tiền thuê nhà + tiền lương tiết kiệm, tôi dồn vào trả nợ cho căn HL. Trong vòng 2 năm sau, tôi trả sạch nợ căn HL. Vậy là tôi có 2 căn hộ.
3. Căn nhà thứ 3: Vận dụng nguyên lý "nấc thang"
Khi dọn về ở HL quận 8, tôi thấy khu GV đang xây ngay đối diện Ủy ban quận 8. Chung cư cao cấp, giá 2,6 tỷ/căn. Tôi đánh liều mua, mua sang tay nên tôi chỉ phải trả 2,4 tỷ. Lúc đó, tôi bán căn Thanh Đa 800 triệu (như đã nói ở trên), góp thêm số tiền lương dành dụm, tôi đặt cọc mua.
Tôi lại tiếp tục vay ngân hàng. Căn này tôi mua dự án nên trả tiền theo từng đợt. Mỗi đợt tôi gom tất cả tiền tiết kiệm để trả, còn thiếu bao nhiêu thì ngân hàng giải ngân. Vì thế, số tiền thực vay ngân hàng cũng không nhiều.
Thế là sau vài năm, tôi vẫn có 2 căn chung cư, nhưng lần này tôi đã leo lên nấc thang mới: từ chung cư Thanh Đa cũ kỹ, tôi đã có một căn HL 80m2 và một căn GV cao cấp 115m2. Vậy cũng vui rồi.
4. Áp dụng quy luật "tiền đẻ ra tiền"
Đến lúc có chút tài sản, gia đình tôi dọn vào ở căn GV. Cuộc sống đã nâng cấp lên nhiều.
Tôi lại cho thuê căn HL, giá 8,5 triệu/tháng. Lại gom tiền thuê nhà + tiền tiết kiệm từ lương, tôi mua thêm căn thứ 3: căn T ở quận 8, diện tích 76m2, giá 1,25 tỷ. Căn này tôi không cần vay ngân hàng, tôi đã đủ tiền để trả theo tiến độ.
Mới đây, tôi vừa mua thêm căn hộ M tại quận 7, giá 1,67 tỷ cho 67 m2. Lần này tôi vay ngân hàng. Để an toàn, tôi vay 70%, trả trong vòng 25 năm. Nghĩa là nếu như tôi vay hoàn toàn 70% giá trị căn hộ trong 25 năm thì tháng cao nhất tôi phải trả 14 triệu. Sau đó, dư nợ giảm dần, nên số tiền phải trả sẽ ngày càng ít lại.
Tuy nhiên, thực tế, tôi chỉ trả tiền nhà theo tiến độ, nên tôi lại tiếp tục gom tiền cho thuê nhà + tiết kiệm từ lương để trả. Ngân hàng sẽ cho vay thêm phần còn thiếu. Vì vậy, tôi hoàn toàn dư sức để trả nợ căn này trong vài năm sau.
Theo tôi tính toán, nếu thu nhập cứ đều đặn như hiện tại, tôi sẽ trả dứt nợ căn M trong vòng 2 năm sau. Lúc đó, tôi sẽ ở một căn khiêm tốn là T, còn lại cho thuê 3 căn. Giá thuê hiện tại của 3 căn (tôi đã khảo sát các căn hộ lân cận) là 15 triệu (cho căn GV tôi đang ở), 8,5 triệu (căn HL), 11 triệu (căn M). Chỉ riêng tiền thuê nhà, tôi đã có thu nhập là 34,5 triệu/tháng.
Với số tiền này, tôi lại có thể tiếp tục mua thêm một căn chung cư nữa.
Sao Khuê


Vì 

Vì sao đa số phụ nữ Nhật ở nhà nội trợ

Cán cân gia đình và công việc ở Nhật Bản rất riêng biệt: đàn ông làm việc nước, phụ nữ làm việc nhà.
Nhật Bản là một quốc gia xếp hạng chót trong báo cáo về khoảng cách giới toàn cầu. Năm 2013, Nhật Bản xếp thứ 105 (trong tổng số 135 quốc gia), thậm chí là xếp sau cả nước Burkina Faso về bình đẳng giới tính.
Dựa trên những kết quả trên, Nhật Bản có vẻ không phải là một quốc gia lý tưởng cho phụ nữ, nhưng bạn đã lầm. Trong khi khoảng cách giới tính trong công sở, nền kinh tế và chính trị là rất lớn, những yếu tố xã hội khác lại cho thấy phụ nữ Nhật nắm quyền rất lớn trong tay.
Sáng kiến mới của Thủ tướng Shinzo Abe là “kinh tế nữ giới”, nhắm đến việc phá vỡ văn hóa doanh nghiệp truyền thống – tức là công sở chủ yếu là nơi dành cho nam giới - để tạo điều kiện cho nữ giới duy trì công việc và phát triển sự nghiệp sau khi sinh con. Hiện tại, 50 - 60% phụ nữ Nhật nghỉ việc sau khi sinh con. Sáng kiến “kinh tế nữ giới” đặt mục tiêu đưa một triệu phụ nữ quay trở lại công sở. Thủ tướng Abe phát biểu, hy vọng thúc đẩy ít nhất 54,5% phụ nữ chuyển từ các công việc bán thời gian sang toàn thời gian.
Trong khi đây là một mục tiêu đáng ngưỡng mộ và cần thiết để giải quyết tình trạng lao động già và suy giảm lực lượng lao động, kế hoạch này có thể bị phản tác dụng. Lý do là bởi phụ nữ Nhật nắm khá nhiều quyền lực trong tay và không muốn đánh đổi điều đó cho thứ gì khác.
vi-sao-da-so-phu-nu-nhat-o-nha-noi-tro
1. Làm mẹ được coi là một nghề đáng tôn trọng ở Nhật
Ở Nhật, làm mẹ thực sự được coi là một nghề của người phụ nữ. Người mẹ cống hiến 100% sức lực với việc chăm sóc con cái, quan tâm việc học và lo toan việc nhà. Và đây là điều mà họ cực kì tự hào về bản thân. Thực tế, rất nhiều người Nhật không hiểu nổi vì sao những người phụ nữ ở nhà nội trợ không được coi trọng tại nhiều nước phương Tây. Nhấn mạnh vào việc tạo sự gắn kết tình cảm với các con (luôn bên con mọi lúc), dạy chúng điều hay lẽ phải (trẻ bắt đầu đi mẫu giáo từ năm 3 tuổi), trông con, nấu những bữa ăn đầy đủ dưỡng chất và chăm sóc sức khỏe cho con. Người mẹ được cho là phải tận tâm hết sức chăm lo cho con mọi điều. Nếu bạn còn nghi ngờ đều đó, hãy xem lại trào lưu chuẩn bị cơm hộp cho con của các bà mẹ Nhật. Phụ nữ Nhật kì công dành nhiều giờ liền để chuẩn bị những bữa cơm trưa rất dễ thương cho con mang đến trường. Một khi trẻ đi học mẫu giáo, người mẹ cần theo sát con trong mọi hoạt động của trường, từ những việc thêu bảng tên của con lên đồ vật của con hay việc đảm bảo con biết thể hiện thái độ đúng mực với giáo viên, người lớn tuổi.
2. Phụ nữ Nhật có nền tảng giáo dục tốt
Trong khi rất nhiều phụ nữ đi học đại học và cao đẳng 4 năm, thì một phần lớn phụ nữ lại theo học tại các trường cao đẳng 2 năm để học các kĩ năng thư kí, kế toán, hoặc các lĩnh vực như dinh dưỡng, giáo dục mầm non, y tá, âm nhạc và văn học.
Bạn có nhận ra điều gì không? Tất cả những lĩnh vực này đều nhằm mục đích giúp họ trở thành một người mẹ tốt trong tương lai, trang bị đủ kiến thức để nuôi dạy con thật tốt. Sau đó, khi phải lo toan cho gia đình, cô ấy sẽ dành 2 năm tiếp theo để học cách trở thành một người mẹ đảm đang, cũng tương tự như việc học đại học để đi làm.
3. Phụ nữ nắm tay hòm chìa khóa trong gia đình
Không có gì ngạc nhiên khi phụ nữ là người nắm tay hòm chìa khóa trong gia đình. Người chồng sẽ đưa hết tiền lương cho vợ nắm giữ và chỉ nhận một phần tiền để tiêu vặt, khảo sát cho biết là khoảng 500 đôla/tháng. Phụ nữ thực sự là người nắm quyền. Họ cũng thường lập “quỹ đen” để chi tiêu cá nhân, đôi khi tự nuông chiều bản thân hoặc để dành cho lúc về già.
4. Hưởng thụ dịch vụ chăm sóc y tế tuyệt vời
Nói về dịch vụ thai sản, không đâu tuyệt vời như Nhật Bản. Với tỷ lệ sản phụ và trẻ sơ sinh tử vong thuộc loại thấp nhất trên thế giới, sản phụ thường không về nhà ngay sau khi sinh con. Thay vào đó, cả mẹ và bé được ở lại 5 - 10 ngày để nghỉ ngơi và hồi phục sức khỏe. Trong thời gian này, các bà mẹ sẽ chuyên gia hướng dẫn về việc chăm sóc trẻ sơ sinh. Họ có thể chọn giữa bệnh viện tư và bệnh viện công để sinh con và bảo hiểm y tế xã hội sẽ chi trả một khoản tiêu chuẩn là 420.000 yên (tương đương 3.500 đôla) cho bà mẹ, số tiền này dựa trên chi phí trung bình cho một ca thai sản sinh con.
Thêm vào đó, bà ngoại cũng hỗ trợ trong tháng đầu tiên những việc như nấu nướng, dọn dẹp hay chăm sóc những đứa trẻ khác ở nhà và động viên, giúp đỡ con gái chăm sóc em bé mới sinh với kinh nghiệm của mình.  
5. Người mẹ luôn có quyền giám hộ con sau khi ly hôn
Theo luật Dân sự của Nhật Bản liên quan đến việc ly hôn, quyền nuôi dạy con được trao cho chỉ bố hoặc mẹ chứ không phải cả hai. Việc chia sẻ quyền nuôi con là bất hợp pháp và lịch sử cho thấy người mẹ luôn chiếm tỷ lệ giành được quyền nuôi con tới 80 - 90%. Người không có quyền nuôi con thường hiếm khi có dịp gặp lại con mình. Việc thăm con có thể được sắp xếp theo thỏa thuận hai bên nhưng nhiều phụ nữ không cho phép chồng gặp con.
Hajime Tanoue, luật sự về thị thực tại Văn phòng Luật biên giới quốc tế giải thích “Trước Thế chiến thứ 2, chỉ các ông bố được quyền giám hộ con. Nhưng sau chiến tranh, Đại tướng Douglas MacArthur đã thay đổi đạo luật này, trao lại quyền giám hộ con cho các bà mẹ trong trường hợp ly hôn. Các bà mẹ chiến thắng trong khoảng 90% số vụ giành quyền nuôi con. Một số bà mẹ kiên quyết không cho chồng gặp lại con nữa. Ngay cả khi tòa án quyết định người chồng có thể gặp con một lần mỗi tháng thì người vợ hoàn toàn có quyền từ chối mà không phải chịu bất kì hậu quả nào”.
Vì vậy, có thể nói, Nhật Bản không phải nơi người đàn ông nắm mọi quyền hành. Khi nói đến đời sống gia đình, người đàn ông thường dành trọn thời gian cho sự nghiệp và làm thêm giờ để chu cấp cho gia đình.
Với việc làm mẹ gần như được nâng tầm lên thành nghệ thuật, thật không khó để hiểu tại sao phụ nữ Nhật sẵn sàng gạt bỏ sự nghiệp sang một bên để toàn tâm nuôi dạy con cái trong khi văn hóa Nhật Bản chính là làm việc không ngừng nghỉ, đặt công việc lên trên gia đình và lương thấp – nguyên nhân cốt lõi đằng sau việc thiếu hụt lao động nữ toàn thời gian ở các công sở.
Một khi bạn coi việc làm mẹ là một công việc nghiêm túc, liệu có công bằng không khi yêu cầu phụ nữ chuyển sang một công việc khác chỉ vì nó có lợi hơn hoặc để đáp ứng nhu cầu lao động. Nếu một người phụ nữ chọn công việc nội trợ và cảm thấy hạnh phúc vì nó thì chẳng phải là đủ sao? Nếu bạn hỏi một người đàn ông bỏ học để theo đuổi giấc mơ trở thành thợ máy, bạn có yêu cầu anh ấy đổi nghề? Và nếu phụ nữ đi làm ở công sở, ai sẽ lấp đầy chỗ trống tại nhà?
Cán cân gia đình và công việc ở Nhật Bản rất riêng biệt: đàn ông làm việc nước, phụ nữ làm việc nhà. đa số phụ nữ Nhật ở nhà nội trợ

Cán cân gia đình và công việc ở Nhật Bản rất riêng biệt: đàn ông làm việc nước, phụ nữ Nhật Bản là một quốc gia xếp hạng chót trong báo cáo về khoảng cách giới toàn cầu. Năm 2013, Nhật Bản xếp thứ 105 (trong tổng số 135 quốc gia), thậm chí là xếp sau cả nước Burkina Faso về bình đẳng giới tính.
Dựa trên những kết quả trên, Nhật Bản có vẻ không phải là một quốc gia lý tưởng cho phụ nữ, nhưng bạn đã lầm. Trong khi khoảng cách giới tính trong công sở, nền kinh tế và chính trị là rất lớn, những yếu tố xã hội khác lại cho thấy phụ nữ Nhật nắm quyền rất lớn trong tay.
Sáng kiến mới của Thủ tướng Shinzo Abe là “kinh tế nữ giới”, nhắm đến việc phá vỡ văn hóa doanh nghiệp truyền thống – tức là công sở chủ yếu là nơi dành cho nam giới - để tạo điều kiện cho nữ giới duy trì công việc và phát triển sự nghiệp sau khi sinh con. Hiện tại, 50 - 60% phụ nữ Nhật nghỉ việc sau khi sinh con. Sáng kiến “kinh tế nữ giới” đặt mục tiêu đưa một triệu phụ nữ quay trở lại công sở. Thủ tướng Abe phát biểu, hy vọng thúc đẩy ít nhất 54,5% phụ nữ chuyển từ các công việc bán thời gian sang toàn thời gian.
Trong khi đây là một mục tiêu đáng ngưỡng mộ và cần thiết để giải quyết tình trạng lao động già và suy giảm lực lượng lao động, kế hoạch này có thể bị phản tác dụng. Lý do là bởi phụ nữ Nhật nắm khá nhiều quyền lực trong tay và không muốn đánh đổi điều đó cho thứ gì khác.
vi-sao-da-so-phu-nu-nhat-o-nha-noi-tro
1. Làm mẹ được coi là một nghề đáng tôn trọng ở Nhật
Ở Nhật, làm mẹ thực sự được coi là một nghề của người phụ nữ. Người mẹ cống hiến 100% sức lực với việc chăm sóc con cái, quan tâm việc học và lo toan việc nhà. Và đây là điều mà họ cực kì tự hào về bản thân. Thực tế, rất nhiều người Nhật không hiểu nổi vì sao những người phụ nữ ở nhà nội trợ không được coi trọng tại nhiều nước phương Tây. Nhấn mạnh vào việc tạo sự gắn kết tình cảm với các con (luôn bên con mọi lúc), dạy chúng điều hay lẽ phải (trẻ bắt đầu đi mẫu giáo từ năm 3 tuổi), trông con, nấu những bữa ăn đầy đủ dưỡng chất và chăm sóc sức khỏe cho con. Người mẹ được cho là phải tận tâm hết sức chăm lo cho con mọi điều. Nếu bạn còn nghi ngờ đều đó, hãy xem lại trào lưu chuẩn bị cơm hộp cho con của các bà mẹ Nhật. Phụ nữ Nhật kì công dành nhiều giờ liền để chuẩn bị những bữa cơm trưa rất dễ thương cho con mang đến trường. Một khi trẻ đi học mẫu giáo, người mẹ cần theo sát con trong mọi hoạt động của trường, từ những việc thêu bảng tên của con lên đồ vật của con hay việc đảm bảo con biết thể hiện thái độ đúng mực với giáo viên, người lớn tuổi.
2. Phụ nữ Nhật có nền tảng giáo dục tốt
Trong khi rất nhiều phụ nữ đi học đại học và cao đẳng 4 năm, thì một phần lớn phụ nữ lại theo học tại các trường cao đẳng 2 năm để học các kĩ năng thư kí, kế toán, hoặc các lĩnh vực như dinh dưỡng, giáo dục mầm non, y tá, âm nhạc và văn học.
Bạn có nhận ra điều gì không? Tất cả những lĩnh vực này đều nhằm mục đích giúp họ trở thành một người mẹ tốt trong tương lai, trang bị đủ kiến thức để nuôi dạy con thật tốt. Sau đó, khi phải lo toan cho gia đình, cô ấy sẽ dành 2 năm tiếp theo để học cách trở thành một người mẹ đảm đang, cũng tương tự như việc học đại học để đi làm.
3. Phụ nữ nắm tay hòm chìa khóa trong gia đình
Không có gì ngạc nhiên khi phụ nữ là người nắm tay hòm chìa khóa trong gia đình. Người chồng sẽ đưa hết tiền lương cho vợ nắm giữ và chỉ nhận một phần tiền để tiêu vặt, khảo sát cho biết là khoảng 500 đôla/tháng. Phụ nữ thực sự là người nắm quyền. Họ cũng thường lập “quỹ đen” để chi tiêu cá nhân, đôi khi tự nuông chiều bản thân hoặc để dành cho lúc về già.
4. Hưởng thụ dịch vụ chăm sóc y tế tuyệt vời
Nói về dịch vụ thai sản, không đâu tuyệt vời như Nhật Bản. Với tỷ lệ sản phụ và trẻ sơ sinh tử vong thuộc loại thấp nhất trên thế giới, sản phụ thường không về nhà ngay sau khi sinh con. Thay vào đó, cả mẹ và bé được ở lại 5 - 10 ngày để nghỉ ngơi và hồi phục sức khỏe. Trong thời gian này, các bà mẹ sẽ chuyên gia hướng dẫn về việc chăm sóc trẻ sơ sinh. Họ có thể chọn giữa bệnh viện tư và bệnh viện công để sinh con và bảo hiểm y tế xã hội sẽ chi trả một khoản tiêu chuẩn là 420.000 yên (tương đương 3.500 đôla) cho bà mẹ, số tiền này dựa trên chi phí trung bình cho một ca thai sản sinh con.
Thêm vào đó, bà ngoại cũng hỗ trợ trong tháng đầu tiên những việc như nấu nướng, dọn dẹp hay chăm sóc những đứa trẻ khác ở nhà và động viên, giúp đỡ con gái chăm sóc em bé mới sinh với kinh nghiệm của mình.  
5. Người mẹ luôn có quyền giám hộ con sau khi ly hôn
Theo luật Dân sự của Nhật Bản liên quan đến việc ly hôn, quyền nuôi dạy con được trao cho chỉ bố hoặc mẹ chứ không phải cả hai. Việc chia sẻ quyền nuôi con là bất hợp pháp và lịch sử cho thấy người mẹ luôn chiếm tỷ lệ giành được quyền nuôi con tới 80 - 90%. Người không có quyền nuôi con thường hiếm khi có dịp gặp lại con mình. Việc thăm con có thể được sắp xếp theo thỏa thuận hai bên nhưng nhiều phụ nữ không cho phép chồng gặp con.
Hajime Tanoue, luật sự về thị thực tại Văn phòng Luật biên giới quốc tế giải thích “Trước Thế chiến thứ 2, chỉ các ông bố được quyền giám hộ con. Nhưng sau chiến tranh, Đại tướng Douglas MacArthur đã thay đổi đạo luật này, trao lại quyền giám hộ con cho các bà mẹ trong trường hợp ly hôn. Các bà mẹ chiến thắng trong khoảng 90% số vụ giành quyền nuôi con. Một số bà mẹ kiên quyết không cho chồng gặp lại con nữa. Ngay cả khi tòa án quyết định người chồng có thể gặp con một lần mỗi tháng thì người vợ hoàn toàn có quyền từ chối mà không phải chịu bất kì hậu quả nào”.
Vì vậy, có thể nói, Nhật Bản không phải nơi người đàn ông nắm mọi quyền hành. Khi nói đến đời sống gia đình, người đàn ông thường dành trọn thời gian cho sự nghiệp và làm thêm giờ để chu cấp cho gia đình.
Với việc làm mẹ gần như được nâng tầm lên thành nghệ thuật, thật không khó để hiểu tại sao phụ nữ Nhật sẵn sàng gạt bỏ sự nghiệp sang một bên để toàn tâm nuôi dạy con cái trong khi văn hóa Nhật Bản chính là làm việc không ngừng nghỉ, đặt công việc lên trên gia đình và lương thấp – nguyên nhân cốt lõi đằng sau việc thiếu hụt lao động nữ toàn thời gian ở các công sở.
Một khi bạn coi việc làm mẹ là một công việc nghiêm túc, liệu có công bằng không khi yêu cầu phụ nữ chuyển sang một công việc khác chỉ vì nó có lợi hơn hoặc để đáp ứng nhu cầu lao động. Nếu một người phụ nữ chọn công việc nội trợ và cảm thấy hạnh phúc vì nó thì chẳng phải là đủ sao? Nếu bạn hỏi một người đàn ông bỏ học để theo đuổi giấc mơ trở thành thợ máy, bạn có yêu cầu anh ấy đổi nghề? Và nếu phụ nữ đi làm ở công sở, ai sẽ lấp đầy chỗ trống tại nhà?
Cán cân gia đình và công việc ở Nhật Bản rất riêng biệt: đàn ông làm việc nước, phụ nữ làm việc nhà.

Tuesday, January 19, 2016



Rùa hồ Gươm chết

Người dân phát hiện xác rùa nổi lên khoảng 17h chiều nay và đưa vào đền Ngọc Sơn (Hà Nội).

Một nguồn tin từ thành phố Hà Nội xác nhận với VnExpress rùa hồ Gươm đã chết chiều 19/1. Vị này cho hay các cơ quan liên quan của thành phố sẽ có cuộc họp để bàn về phương án xử lý.
rua-ho-guom-chet
Lực lượng chức năng đưa rùa lên đền Ngọc Sơn. Ảnh: Giang Huy.
Theo người dân sống tại phố Lý Thái Tổ, khoảng 17h xác rùa được phát hiện nổi lên tại khu vực trước tòa nhà báo Hà Nội mới. Hàng trăm người dân hiếu kỳ đã tụ tập theo dõi. Lực lượng công an sau đó đã tiến hành phong tỏa khu vực phát hiện xác rùa.
Xác rùa sau đó được di chuyển tới khu vực đền Ngọc Sơn. Nhiều lãnh đạo thành phố Hà Nội đã có mặt tại đây. Giáo sư Hà Đình Đức, người được gọi là nhà rùa học cũng được mời tới hiện trường.
Lần nổi lên gần đây nhất của rùa hồ Gươm là vào trưa ngày 21/12/2015. Khi đó, "cụ"  rùa nổi lên ở gần khu vực đối diện đường Lê Thái Tổ.
Rùa hồ Gươm là cá thể cái, được các nhà khoa học trong nước cho là loài hoàn toàn mới ở Việt Nam. Trong khi đó các nhà khoa học nước ngoài cho rằng rùa này có một đồng loại ở Đồng Mô (Hà Nội) và 2 con khác ở Thượng Hải (Trung Quốc).
rua-ho-guom-chet-1
Rùa hồ Gươm trong lần chữa trị vào năm 2011.
Năm 2011 rùa hồ Gươm được đưa lên bờ để chữa trị các vết lở loét trên thân trong hơn ba tháng. Sau đó rùa được trả về môi trường tự nhiên trong hồ, nơi người ta đã thả nhiều cá để làm thức ăn. Khi đó rùa có chiều dài toàn thân là 185 cm, chiều rộng mai 100 cm, chiều dài đuôi là 35 cm, nặng 169 kg.
20 năm nghiên cứu về rùa hồ Gươm, phó giáo sư Hà Đình Đức đề nghị thành phố Hà Nội trình lên Thủ tướng ra quyết định công nhận rùa hồ Gươm, tiêu bản rùa ở đền Ngọc Sơn và bộ xương rùa hồ Gươm ở bảo tàng là bảo vật quốc gia.

Tuesday, January 12, 2016




Bị chê béo, cô gái hút mỡ làm xà phòng tặng bạn trai trả thù

Một cô gái người tỉnh Hà Nam, Trung Quốc bị người yêu chê béo và chia tay đã trả thù bằng cách đi hút mỡ rồi chế biến thành xà phòng tặng bạn trai cũ.

bi-che-beo-co-gai-hut-mo-lam-xa-phong-tang-ban-trai-tra-thu
Tiêu Tiêu chia sẻ ảnh đi hút mỡ. Ảnh: Weibo
Theo Shanghaiist, cô gái có tên Tiêu Tiêu, người thành phố Trịnh Châu, đã chia sẻ tấm hình đi hút mỡ của mình lên Weibo hôm 7/1 và gây sốt trên mạng xã hội Trung Quốc.
"Dương Tiểu Lỗi, anh có nhớ Tết năm ngoái không? Năm nay tôi không cùng về quê với anh nữa, nên tôi dùng mỡ của mình làm thành bánh xà phòng tặng mẹ anh rửa mặt! Mùa xuân đến rồi, tặng những tên đàn ông thối chỉ yêu vẻ bề ngoài làm quà!", Tiêu Tiêu viết trên Weibo cá nhân.
"Sao cô phải làm xấu mặt tôi trên mạng? Chuyện giữa chúng ta kết thúc rồi, cô có cần phải đi bệnh viện hút mỡ làm xà phòng để dọa tôi buồn nôn không! Nói tôi chỉ yêu bề ngoài à? Cô có cần làm mẹ tôi cũng buồn nôn không?", bạn trai cũ của Tiêu Tiêu lập tức nhắn tin lại, tỏ ra vô cùng tức giận, kèm theo câu chửi cô.
"Nói tôi mập à, tôi gửi cho cả nhà anh xà phòng luôn", Tiêu Tiêu nhắn lại.
Trong vòng một ngày, câu chuyện trả thù của Tiêu Tiêu được chia sẻ hơn 5.400 lượt và nhận được hơn 3.500 bình luận trên mạng. Có người bất bình và cho rằng Tiêu Tiêu quá đáng.
"Nam nữ yêu nhau chia tay là chuyện thường, sao phải làm ầm lên thế", một người có tên Amor viết. "Đôi khi xấu xí không chỉ vì béo...", một người khác có tên Tiểu Tinh Tinh nói.
Tuy nhiên, cũng không ít người bênh vực cô.
"Có lẽ anh chàng kia đã làm điều gì đó rất tệ thì cô ấy mới thế. Chúng ta không nên chỉ trích khi chưa rõ chuyện", một người khác bình luận.
bi-che-beo-co-gai-hut-mo-lam-xa-phong-tang-ban-trai-tra-thu-1

Một cô gái người tỉnh Hà Nam, Trung Quốc bị người yêu chê béo và chia tay đã trả thù bằng cách đi hút mỡ rồi chế biến thành xà phòng tặng bạn trai cũ.

bi-che-beo-co-gai-hut-mo-lam-xa-phong-tang-ban-trai-tra-thu
Tiêu Tiêu chia sẻ ảnh đi hút mỡ. Ảnh: Weibo
Theo Shanghaiist, cô gái có tên Tiêu Tiêu, người thành phố Trịnh Châu, đã chia sẻ tấm hình đi hút mỡ của mình lên Weibo hôm 7/1 và gây sốt trên mạng xã hội Trung Quốc.
"Dương Tiểu Lỗi, anh có nhớ Tết năm ngoái không? Năm nay tôi không cùng về quê với anh nữa, nên tôi dùng mỡ của mình làm thành bánh xà phòng tặng mẹ anh rửa mặt! Mùa xuân đến rồi, tặng những tên đàn ông thối chỉ yêu vẻ bề ngoài làm quà!", Tiêu Tiêu viết trên Weibo cá nhân.
"Sao cô phải làm xấu mặt tôi trên mạng? Chuyện giữa chúng ta kết thúc rồi, cô có cần phải đi bệnh viện hút mỡ làm xà phòng để dọa tôi buồn nôn không! Nói tôi chỉ yêu bề ngoài à? Cô có cần làm mẹ tôi cũng buồn nôn không?", bạn trai cũ của Tiêu Tiêu lập tức nhắn tin lại, tỏ ra vô cùng tức giận, kèm theo câu chửi cô.
"Nói tôi mập à, tôi gửi cho cả nhà anh xà phòng luôn", Tiêu Tiêu nhắn lại.
Trong vòng một ngày, câu chuyện trả thù của Tiêu Tiêu được chia sẻ hơn 5.400 lượt và nhận được hơn 3.500 bình luận trên mạng. Có người bất bình và cho rằng Tiêu Tiêu quá đáng.
"Nam nữ yêu nhau chia tay là chuyện thường, sao phải làm ầm lên thế", một người có tên Amor viết. "Đôi khi xấu xí không chỉ vì béo...", một người khác có tên Tiểu Tinh Tinh nói.
Tuy nhiên, cũng không ít người bênh vực cô.
"Có lẽ anh chàng kia đã làm điều gì đó rất tệ thì cô ấy mới thế. Chúng ta không nên chỉ trích khi chưa rõ chuyện", một người khác bình luận.
bi-che-beo-co-gai-hut-mo-lam-xa-phong-tang-ban-trai-tra-thu-1


Trùm mafia già nhất thế giới tổ chức sinh nhật 100 tuổi xa hoa

Procopio di Maggio, người từ lâu được xem là ông trùm của một nhóm mafia khét tiếng Italy, bước sang tuổi 100 bằng một bữa tiệc linh đình.
di Maggio 
Di Maggio mừng sinh nhật với một chiếc bánh kem lớn và màn bắn pháo hoa hoành tráng. Ảnh: Facebook
Procopio di Maggio, ông trùm của nhóm Cosa Nostra ở thị trấn Cinisi, đảo Sicily, được báo chí Italy mô tả là mafia già nhất thế giới. Lễ sinh nhật của ông này diễn ra vào tuần trước với một chiếc bánh kem lớn và màn bắn pháo hoa hoành tráng.
Ngoài gia đình, bữa tiệc còn có sự tham gia của bạn bè, thậm chí họ hàng bay từ Mỹ sang. Nó diễn ra ở một hội trường cách không xa văn phòng thị trưởng.
Nhiều bạn bè và các thành viên gia đình cũng gửi lời chúc trên trang Facebook của ông trùm.
Tuy nhiên, ông Giangiacomo Palazzolo, thị trưởng Cinisi, bày tỏ không hài lòng về chuyện này.
"Không có gì phải nghi ngờ, di Maggio là một thành viên mafia nhưng thị trấn này hiện giờ không còn là nô lệ cho mafia nữa", ông nói. "Chúng ta không nên có những cử chỉ đề cao khiến di Maggio nghĩ rằng ông ta vẫn ở trên đỉnh cao".
di Maggio 
Di Maggio trong tiệc sinh nhật của mình vào tuần trước. Ảnh: Facebook
Ông Palazzolo cho biết di Maggio xuất thân từ một gia đình tội phạm khét tiếng và từng là tay sai thân cận của hai trùm xã hội đen nguy hiểm nhất Sicily.
Một trong các con trai của di Maggio đang thụ án 10 năm tù vì dính líu đến các hoạt động của mafia, trong khi người còn lại đã chết trong cuộc thanh toán ân oán giang hồ 16 năm trước. Anh ta bị siết cổ sau đó cho vào một túi nhựa và ném xuống biển.
Di Maggio đã hai lần thoát chết trong các âm mưu ám sát của đối thủ. Ông này từng ngồi tù 7 năm với tội danh tham gia vào các hoạt động mafia hồi những năm 1990.