PHÙ DU CÕI NGƯỜI
Ảo hình sương sớm lên khơi
Nỗi buồn tóc rụng bên trời yêu thương
Chân đi sắp đến cuối đường
Bàng hoàng ngoãnh lại tang thương thuở nào
Một trăm năm chẳng là bao
Ngày lên, đêm xuống đợi vào miên du
Đói no những bữa cơm tù
Vinh quang những phút phù du cõi người
Chỉ là những giọt sương rơi
Hòa vào nhân thế chơi vơi trong hồn
Trăm năm biết dại biết khôn
Muộn màng tóc bạc,xác còn trơ xương .
Tháng
11/04/2016
No comments:
Post a Comment